19/05/2026
Đồ án nội thất:
Hệ rèm di động trong đồ án này không chỉ đóng vai trò như một lớp che chắn mềm, mà được sử dụng như một “cấu trúc không gian” có khả năng tái tổ chức mặt bằng, điều tiết cảm nhận và tạo nên trải nghiệm kiến trúc linh hoạt. Trong mặt bằng, các lớp rèm cong màu xanh và cam tạo nên những đường biên mềm thay cho tường cố định. Điều này làm thay đổi hoàn toàn logic phân chia truyền thống của căn hộ. Thay vì chia không gian bằng các khối cứng và hành lang rõ rệt, rèm tạo ra một hệ phân vùng linh hoạt, nơi ranh giới có thể mở ra, khép lại hoặc biến mất tùy theo hoạt động sử dụng. Không gian vì thế trở nên “phi cố định” — một đặc tính rất gần với tư duy kiến trúc đương đại và thiết kế thích nghi. Ở góc độ hình học, các đường cong của rèm giúp phá vỡ cấu trúc trực giao vốn khá phổ biến trong căn hộ nhỏ. Những đường cong này tạo nên dòng chuyển động mềm mại, dẫn hướng thị giác và làm cho việc di chuyển trong không gian trở nên liên tục hơn. Khi nhìn từ phối cảnh hoặc axonometric, rèm không hoạt động như một bức tường mà giống một lớp địa hình nội thất — vừa định hình vừa dẫn dắt. Khía cạnh vật liệu cũng rất quan trọng. Khác với tường đặc, rèm mang tính bán xuyên thấu và có độ dao động theo ánh sáng, gió và chuyển động cơ thể. Điều này khiến không gian có tính thời gian và cảm xúc hơn. Khi ánh sáng đi qua lớp vải, kiến trúc không còn được cảm nhận bằng khối tích đơn thuần mà bằng độ sâu, lớp mờ, bóng đổ và chuyển động. Đây là một dạng “kiến trúc mềm” (soft architecture), nơi vật liệu nhẹ tạo ra trải nghiệm mạnh về không khí và cảm giác.
Màu sắc của rèm trong dự án cũng được dùng như công cụ tổ chức không gian. Mảng xanh gần khu sinh hoạt chung tạo cảm giác tươi sáng, gần với thiên nhiên và ánh sáng ban ngày, trong khi mảng cam tạo nên vùng có tính riêng tư và ấm hơn. Sự đối lập màu sắc giúp người dùng nhận biết các vùng chức năng mà không cần dùng tường hay cửa. Đây là một chiến lược gần với thiết kế sân khấu hoặc installation art, nơi màu sắc tham gia trực tiếp vào việc định nghĩa không gian.
Một điểm đáng chú ý khác là tính thích nghi khí hậu và vi khí hậu nội thất. So với tường cứng, rèm cho phép không khí và ánh sáng lưu thông linh hoạt hơn, đặc biệt phù hợp với căn hộ nhiệt đới hoặc không gian nhỏ cần sự thông thoáng. Khi mở hoàn toàn, căn hộ trở thành một không gian liên tục; khi đóng lại, các lớp rèm tạo nên những vùng riêng tư tạm thời mà vẫn giữ được cảm giác mềm và thoáng. Về mặt tư tưởng kiến trúc, cách sử dụng rèm này gợi nhớ đến nhiều thực hành đương đại của kiến trúc Nhật Bản, đặc biệt là những không gian nơi ranh giới giữa các phòng được làm mờ thay vì xác lập tuyệt đối. Nó cũng liên hệ với tư duy của “open plan”, nhưng thay vì mở hoàn toàn, dự án đưa vào các lớp ngăn mềm để tạo nên trạng thái trung gian giữa công cộng và riêng tư. Quan trọng hơn, hệ rèm khiến không gian trở nên “diễn ra” thay vì “cố định”. Người sử dụng có thể tự tham gia vào việc cấu hình căn hộ mỗi ngày — kéo, mở, gấp, thay đổi mức độ kết nối giữa các vùng chức năng. Vì vậy, kiến trúc không còn là một hình thức bất biến mà trở thành một hệ thống có thể vận động cùng đời sống.
Nhóm thiết kế: Hoàng Lưu, Phạm Trung