19/04/2026
Mấy hôm vừa rồi, mình đọc được liên tiếp 2 bài viết:
1, Của ông anh có tên Phan Thanh Giản:
- Cách đây 20-30 năm, người ta chỉ cần đào giếng tầm 5-6m là có nước.
- Cách đây trên 10 năm, giếng cũng chỉ cần đào hoặc khoan trên 20m là có nước.
- Và cách đây 5 năm, giếng đã phải khoan trên 40-50m mới có nước.
- Nhưng giờ đây, giếng phải khoan 90-100m, có nơi đến cả 200, và cũng có người khoan 7 cái giếng cũng không có nước.
- Chúng ta đã dùng hết nước ở lớp trên mặt 5-6m, lớp không bão hoà, được tích tụ theo mùa mưa hàng năm, nước này nếu có rừng già, có canh tác thuận tự nhiên sẽ còn, mà giờ đây ai cũng cạo trọc rừng, dựng nhà kính... thì nó đã tuyệt chủng dần.
- Chúng ta cũng đã đào, hút tới lớp thứ 2, tầng nước cản áp, vài chục mét, nước tích tụ theo đơn vị trăm năm, một kiểu hút của để dành lên xài.... cũng đã và đang tuyệt chủng nốt.
- Và giờ đây, tất cả đang đào, hút những gì trái đất tiết kiệm được hàng ngàn năm, tầng thứ 3 cuối cùng, sâu cả trăm mét. Khi tầng nước này không còn khả năng tái tạo và bị dùng hết, thì ta sẽ hiểu giá trị của việc dùng nước vô độ!
2, Bài viết trên báo VNExpress:
"Phần Lan sẽ sớm trở thành nước đầu tiên trên thế giới tìm cách chôn chất thải hạt nhân trong nấm mồ sâu dưới lòng đất, nơi có thể lưu trữ nó trong 100.000 năm tới.
Kế hoạch của nhà chức trách Phần Lan là đóng gói nhiên liệu hạt nhân đã qua sử dụng trong những thùng kín khí và lưu trữ ở độ sâu 400 m bên dưới mặt đất trong khu rừng ở phía tây nam đất nước. Phần Lan dự kiến tiến hành hoạt động này vào năm 2025 hoặc 2026. Việc xây dựng cơ sở lưu trữ dưới lòng đất sắp hoàn thành và được phân tích thường xuyên để phát hiện bất kỳ kẽ hở nào, đảm bảo độ an toàn tối đa.
Một phần nhỏ vật liệu phóng xạ còn lại trong nhiên liệu có tuổi thọ cực dài, cần cách ly với tự nhiên. Vì lý do này, những thùng chứa cuối cùng được thiết kế kín khí và không thể thấm qua đủ lâu để độ phóng xạ của nhiên liệu đã sử dụng giảm dần tới mức không gây hại cho môi trường.
Chất thải nhiên liệu hạt nhân là sản phẩm lưu trữ ở Onkalo bởi độ phóng xạ của nó có thể nguy hiểm đối với con người và tất cả sinh vật sống trong nhiều thế kỷ."
* Những thông tin trên chỉ càng phơi bày sự thật trần trụi:
Là chúng ta đang xài hết những thứ dùng được, hết cả phần của con cháu mình, và "gửi lại" cho thế hệ sau những thứ độc hại mà hiện không có cách nào xử lý! . .
* Thêm những câu chuyện song song khác mà cho đến giờ mình vẫn không thể hiểu được:
1, Nhiều cuộc chiến và xung đột vẫn đang ngày ngày diễn ra trên toàn Thế giới.
Với các loại vũ khí chiến tranh đòi hỏi đa dạng nguyên liệu từ thô sơ đến công nghệ cao: kim loại cơ bản (sắt, thép, nhôm), hợp kim đặc biệt (tantalum), chất bán dẫn (gali, asen, neon) cho điện tử, và vật liệu nổ.
Bằng sự "thông minh" của con người, chúng ta đã dùng những nguồn nguyên liệu được hình thành bởi Trái đất qua thời gian hàng trăm nghìn/triệu năm đó, rồi sử dụng chúng trong tích tắc: bắn cái bùm, nổ cái đùng!
Để rồi lại mất tiếp hàng thế kỷ để đi chữa lành những tổn thất và mất mát cả về vật chất lẫn tinh thần từ những cuộc chiến đó!
2, Nhiều chính phủ đang dành rất nhiều nguồn lực tài chính, cùng trí não con người và tài nguyên thiên nhiên để phục vụ nghiên cứu nhằm hiện thực cho ý tưởng: đưa con người lên Sao Hỏa và "té" khỏi Trái đất này! . .
Đến khi nào thì ta mới học được sự biết ơn và khiêm nhường trước Thiên nhiên?
Thì thôi, ta cứ nỗ lực từ những việc nhỏ của mình vậy.