08/01/2026
Lấy chồng 15 năm nhưng tôi chưa từng được chồng ng:-ủ chung, một ngày về sớm nghe cuộc trò chuyện của chồng với bạn thân tôi mới hiểu vì sao
Những người giao gas, cô tạp vụ dọn cầu thang, anh shipper cứ tưởng chúng tôi là cặp vợ chồng làm văn phòng “chuẩn mực”: sáng đi tối về, lịch r:ác tr:eo đúng ngày, giày dép ú;p vào nhau ngay ngắn ở hiên, cuối tuần tưới cây và gọi mì Ý. Họ không biết trong nhà tôi có một điều tuyệt đối: mười lăm năm, hai chiếc gối không bao giờ chạm nhau.
Chúng tôi cưới nhau tháng Tám. Người ta vẫn nói tháng Tám mưa ngâu. Đêm t-ân h-ôn mưa nhẹ như bụi. Sau bữa tiệc, mẹ chồng rút trâm cài tóc cho tôi, bảo: “Con gái là người giữ lửa.” L-ửa trong đầu tôi lụi dần như đè-n d-ầu gần cạn. Đêm đó, anh thay ga giường mới, đặt lên đầu giường một cuốn sách tôi thích, nói: “Em m-ệt rồi, ngủ đi.” Anh kéo chăn lên cho tôi, quay đi. Tôi mím môi. Một tiếng gì đó nhỏ như một cái k-im r-;ơi xuống nền gạch rồi biến mất.
Tôi nghĩ, chắc chỉ đ;ê:m đầu. Tôi chờ đêm thứ hai, thứ mười, thứ một trăm. Mỗi lần tôi thử d;ịch người sang, anh lại khẽ lùi ra, không th;ô b;-ạo, không khó chịu, như một người tránh đá nhô của con đường quen.
Chúng tôi có những ngày tốt. Buổi sáng anh pha cà phê, để cạnh tờ báo gập đúng trang. Anh nhớ ngày giỗ ng:o;ại tôi hơn cả tôi. Mùa dịch, anh chạy xe đi mua th;u;ố;c cho cả dãy. Mẹ tôi hay nói: “Chồng con hiền, người hiền là phúc.” Tôi cười m;é;o, phúc của ai?
Năm thứ mười, tôi bắt đầu viết bản nháp đơn ly hôn trên máy tính, tên file đặt là “mua_muon.docx”. Tôi xóa đi, viết lại, như người ta giũ tấm khăn ướt không khô. Năm thứ mười ba, tôi đưa bản nháp cho anh, giấy lạnh. Anh đọc, ngẩng lên: “Cho anh thời gian.” Tôi hỏi: “Bao lâu là ‘thời gian’?” Anh nhìn vào móc treo áo: “Qua mùa này.”
Mùa nào? Mùa mưa? Mùa hoa sữa? Mùa người ta hết chờ?
Ngày hôm đó tôi về sớm vì cuộc họp bị hủy. Mưa ập xuống thành phố đột ngột như ai đó mở vòi. Tôi vừa mở cửa, tiếng nhạc chuông trong nhà ngắt, tiếng anh lọt ra từ phòng làm việc: “Alo, Lâm à?”
Lâm – bạn thân.. 👇👇