Babikiu Garden

Babikiu Garden Góc sân và khoảng trời

15/08/2026

PHÍA CỎ VẮNG LAO XAO

Những ngày ngồi dưới tán cây
Em nhớ ngón tay anh đượm mùi cỏ khô
Kể từ khi vắng xa
Anh có còn nhìn trời qua kẽ lá
Để nỗi buồn pha loãng vào thinh không

Những ngày buồn như bóng mây
Em nhớ bóng anh khuất dần sau ô kính nhỏ
Kể từ khi vắng xa
Em hiu hắt như một chiều trở gió
Níu giữ linh hồn như tấm áo phong phanh...

Cuộc đời dài trôi về phía không anh
Những mùa xanh sẽ phai màu thương nhớ
Kể từ khi vắng xa
Em biết mình sẽ rơi như chiếc lá
Dẫu lao xao
Dẫu hư hao
Dẫu thế nào
Cũng không thể quay về mùa xanh ấy

from somewhere in June — Please credit the source when sharing.

15/08/2026

Tấm lòng và sự tử tế

Nếu một ngày bạn chợt nhận ra tấm lòng và sự tử tế của mình dành cho một ai đó hoàn toàn là vô nghĩa, là lãng phí, là hư hao, là bào mòn năng lượng từng ngày và từng ngày... Đôi khi điều bạn nghĩ là tốt nhất cũng chỉ là một chiều trong vô số góc nhìn, mà cuộc sống thì đa chiều và muôn hình vạn trạng.

Bạn cần hiểu rằng dù ở chiều không gian nào hay góc độ nào đi chăng nữa, điều cần thiết nhất vẫn là sự cân bằng năng lượng. Hào sảng quá mức, trong một vài trường hợp, có lẽ không thật sự cần thiết, nhất là trong những trao gửi về cảm xúc.

Một loài hoa phải ủ mình trong bao lâu để chờ một lần khoe hương sắc? Đá núi sừng sững kia cần bao lâu để xói mòn? Vậy bạn cần bao lâu để biết rằng cuộc đời này hữu hạn, đâu đủ dài cho những nỗi buồn cứ dằng dặc như nước đổ, mưa tuôn?

Bạn cần đi bao xa mới hiểu được rằng ngôi nhà duy nhất mình cần trở về nương náu thật ra nằm ngay trong tâm trí mình? Bạn cần bao nhiêu lần tổn thương mới hiểu rằng mình cần thương chính mình thật trọn vẹn, thật đủ đầy, trước khi đem tình thương ấy trao cho một ai khác?

Bạn đâu phải là hoa. Đâu phải là đá. Cũng đâu phải những cơn mưa có thể lặng lẽ rơi mãi bên đời sống này. Phải không?

Ps: Mình trồng cây sơ ri kiểng này hai năm, mới biết là cây cũng cho trái, đó là một điều gì đó thực sự không kỳ vọng. Nhưng sang thăm vườn thấy chín đỏ lựng, mình đã nghĩ điều đẹp đẽ nhất đôi khi đến vào những lúc mình không chờ đợi và kỳ vọng, có phải vậy không?

15/08/2026

Nỗi nhớ dành cho một nơi chốn

Bạn đã từng yêu một ai đó mà nỗi nhớ dành cho họ giống như nỗi nhớ dành cho một nơi chốn chưa? Nghĩa là một cảm xúc gì đó thật vững chãi, bất di bất dịch, một điều gì đó không mong cầu đền đáp, như quê hương xứ sở, như cánh đồng và dòng sông, như khu vườn và hiên nhà, như sao băng và bóng tối, như một nơi nào đó mà ngay khi đặt chân đến, bạn đã thấy lòng dịu vợi...

Mình nghĩ đó hẳn là điều đẹp đẽ nhất trong đời mà mọi sinh linh trên thế gian này xứng đáng được sở hữu, như bầy nai tìm về dòng suối cũ, như đàn chim bay tới chân trời quen, như những lá hoa rơi rụng về cội nguồn. Còn bạn, đã phải đi bao lâu và bao xa để thấy được nơi chốn mình thuộc về…

Mỗi lần sang thăm vườn, mình luôn có cảm giác như vậy. Tình yêu dành cho một khu vườn giống như tình cảm dành cho một người, hay tình cảm dành cho một người giống như tình yêu dành cho một nơi chốn. Ở đó, bạn được chọn gắn bó hay rời đi mà không cần nhiều lý do; bạn được chọn sự im lặng và lười biếng, hay giả như một đứa trẻ chợt cười rồi chợt khóc. Bạn không phải chứng minh, cũng không cần giải thích. Bạn được là chính bạn.

Và nếu tình cảm bạn dành cho ai đó giống như một nơi chốn, nghĩa là bạn biết rằng dù có chuyện gì xảy ra, cũng luôn có một người sẵn sàng tha thứ, bao dung, đón nhận bạn trở về, như một khu vườn, một mái hiên, nhẫn nại đợi chờ. Nếu có ai đó trong đời như vậy, mình tin rằng chỉ cần nụ cười của họ cũng đủ để thắp sáng trái tim bạn rồi…

Có lẽ, đó là tình yêu đẹp nhất trong đời… Khi người ta không được nhìn thấy nhau hằng ngày, khi họ hiểu rằng tình yêu không đến từ sự chiếm hữu, mà khi ấy tình yêu cần vượt lên trên mọi định nghĩa và giới hạn để trở thành một nơi chốn trong lòng nhau — một điểm tựa, một lối về. Cứ ở đó thôi yên ả như một khu vườn, vậy mà đã đủ an lòng nhau...

15/08/2026

60 bước chân

Từ đầu hẻm vào tới cửa khu vườn là 60 bước chân. Nếu thong thả theo kiểu vừa đi vừa hóng gió ngắm mây thì chừng 40 giây là vào đến cửa. Khoảng cách chỉ chừng ấy thôi, nhưng nếu một chút ngập ngừng, có thể bạn sẽ không đến được nơi...

Con ngõ không dài cho những ngày nắng, cũng không ngắn cho những ngày mưa. Nghĩa là dù nhanh hay chậm, sớm hay muộn thì đâu đó chỉ chừng một phút thôi là đã khuất bóng nhau rồi... Mình tin những ai đã từng ngập ngừng, đã từng bỏ lỡ, sẽ hiểu điều này.

Bạn biết không, cỏ cây hoa lá luôn rộng lòng với tất cả. Chúng không hỏi vì sao người không đến... Cũng chẳng bận tâm người rời đi lúc nào... Chúng cần mẫn và chăm chỉ, nở hoa và lặng lẽ mang đến cho người đời một niềm vui giản dị. Chỉ có chúng ta là ngập ngừng và ngần ngại. Giận hờn và lẩn tránh.

Khoảng cách đôi khi là 60 bước chân. Hay thậm chí chỉ là một bước chân. Dù sao cũng là quá lớn nếu lòng mình không đủ dũng khí để bước đi... Dù sao thì đến vườn nhà mình chơi cũng không cần nhiều dũng khí vậy đâu 😊 Chỉ cần mang một tấm lòng rộng mở, đón nhận mọi thứ như vốn nó đã từng. Vậy thôi là đủ rồi nhé ^_^

15/08/2026

Chùm hoa đầu mùa

ậy là chùm hoa đầu tiên đã nở sau những ngày dài chờ mưa. Chúng như một phần thưởng dành cho sự cần mẫn của người làm vườn: trồng hoa, chăm hoa, ngắm hoa nở rồi đợi hoa tàn, từng mùa từng mùa trôi qua...

Niềm vui không chỉ dừng lại ở những mùa hoa nở, mà đôi khi còn là sự chấp nhận cả khi hoa đã tàn, tình đã tan. Liệu mấy ai có được sự bình thản đó trong đời? Mấy ai ngắm hoa khi đương thì hương sắc, lại nghĩ đến những ngày tàn phai? Mấy ai băn khoăn, mấy ai tự hỏi sau ngày hoa phơi bày hết thảy hương thơm và màu sắc, hoa còn gì không anh?

Một khu vườn có hoa nở mỗi ngày có phải là niềm vui? Hay khi niềm vui đến mỗi ngày thì người ta dễ dàng bỏ qua, cho đến khi chúng thực sự không còn hiện diện nữa? Trong vườn lúc nào cũng có vài bông hoa nở, vài bông hoa tàn. Đừng lấy gì làm ngổn ngang.

Người đời vẫn thường nói với nhau: "Thương hoa đừng để hoa tàn." Nhưng hoa tàn cũng là một phần của đời hoa, như chia ly cũng là một phần của những lần gặp gỡ. Những mùa hoa rồi sẽ nối tiếp nhau thôi. Chúng ta rồi sẽ qua những mùa yêu khác, những mối nhân duyên sau, nối tiếp và nối tiếp trong đời. Chỉ là đôi khi thật khó đối diện khi một cuộc tình vừa tan, phải không em?

Rồi sẽ đến ngày em nhận ra, có những bông hoa chỉ nở một mùa. Có những cuộc tình chỉ đến một lần. Có những người chỉ đi cùng ta bằng đúng thời gian của một mùa hoa nở, dù sao cũng cảm ơn một phần duyên nợ đủ dài để nhớ, đủ sâu để thương, đủ lâu để mùi hương rơi lại nơi tiếng lòng lao xao…

Có khoảnh khắc bình yên vừa chạm khẽ
Như giọt nắng ngọt ngào vừa ghé qua
Khi sợi tóc mang theo mùi ngày cũ
Giữa ban mai em nhớ những mùa hoa...

15/08/2026

Về cuốn sách trên kệ vườn

Vườn nhà mình mới lắp được vài chiếc kệ gỗ bọc vải rất xinh lên vách, rồi lại được một anh bạn hơi thân mang sách đến tặng, thế là có thêm điều gì đó khiến bạn muốn nán lại lâu hơn một chút. Đến vườn chơi, bạn sẽ bắt gặp trên kệ một cuốn sách mang tên của khu vườn, hay thật ra là khu vườn mang tên cuốn sách. Bạn hiểu sao cũng được, vì có những chuyện rất ý nghĩa với người này nhưng lại chẳng để làm gì cho người kia cả...

Bởi vì cái tên, cuốn sách trở thành một phần của khu vườn. Bạn nhẩn nha đọc bao nhiêu cũng được, bao lâu cũng được, nhưng xin hãy giữ gìn và cẩn thận đặt sách về nơi mà nó thuộc về... Vì đó là một lời hứa...

Bạn biết không, bên ngoài cuộc đời kia... Có biết bao nhiêu điều không trọn vẹn. Biết bao cuộc tình lạc mất nhau. Biết bao niềm đau không tỏ thành lời. Có người đi qua nửa đời vẫn chưa tìm được nơi thuộc về mình... May mắn thay, cuốn sách đã tìm được khu vườn của nó. Vậy nên xin đừng để chúng lạc mất nhau... Cảm ơn bạn đã giúp mình giữ lời hứa ấy!

15/08/2026

Chuyện về bà hàng xóm bên bếp củi

Chúng ta không chọn được người mình yêu, vì như thế thì đơn giản quá." [Trích Changer l'eau des fleurs]

Đoạn đường thật không xa, nhưng mây đen phía cuối chân trời làm cô chùng bước, nghĩ bụng mưa gió vầy qua vườn làm chi, cô đánh vòng hai lần và vẫn quyết định hướng về phía chân mây trĩu nước,

Con ngõ nhỏ đón cô bằng mùi khói bếp của nhà bác hàng xóm, mưa nhẹ nhẹ làm cây lá trong vườn rung rinh như một lời chào. Khu vườn nhà mình nằm trong một xóm lao động nhỏ, nhà nối nhà, hẻm nối hẻm, căn nhà của cô nằm lọt thỏm xung quanh những mặt nhà quay về những hướng khác nhau, có thể nói là cô không có hàng xóm, duy chỉ có một căn nhà dọc theo con hẻm dẫn vào vườn, hàng xóm của cô là một bà già ngoài 60 tuổi, bà kê cái bếp củi dọc theo con hẻm vào nhà, mỗi lần đi ngang, cô thấy bà đánh mắt đi nơi khác, vậy cũng tiện, đỡ khỏi phải chào nhau, cô nghĩ vậy...

Bà hay ngồi nhóm lá bên cái bếp củi đun nước, nấu vài món ăn đơn giản, cái cà ràng được kê tạm bợ trên mấy viên gạch nung, vài cái nồi dính lọ nghẹ đen thui, bà gom củi/gỗ vụn từ trong xóm về, cẩn thận chặt ra từng khúc đều nhau như một trò chơi xếp hình, những ngày nắng bà phơi củi ở sân, cũng là lối cô vào nhà, kế bên cái bếp bà trồng mấy bụi ngò g*i, rau húng, mấy con vịt đẻ ì ạch, ồn ào, mỗi lần đi vào nhà cô thoáng chút phiền lòng vì cảm giác về một sự riêng tư bị xâm phạm bởi những ánh nhìn lãng tránh, hay đơn giản chỉ là sự chia sẻ không gian của một lối đi hàng ngày qua lại,

Có lần cô dừng lại chào bà, bà cũng ngại ngùng cười chào cô, bà cũng không hẳn là già, nhưng răng không còn nữa, nụ cười của bà móm mém và hồn hậu trong nắng chiều, một chút khói nơi bếp củi bay lên làm cho thứ ánh sáng đó bỗng mờ mờ ảo ảo, và nụ cười ấy từ một người đàn bà không răng trong thứ ánh sáng như sương như khói ấy hiện ra quả thật như một khung ảnh trong phim, cô bất giác nhìn vào khuôn mặt đó, từ nụ cười đến ánh mắt hiền lành và dung dị biết bao,

Những lần sau cô đến, cô cố ý không mở cửa nhà mình, cô đi nhờ lối nhà bà, cô chào bà và lại được nhìn nụ cười của buổi chiều hôm ấy. Cũng không biết từ lúc nào, cái bếp hớ hênh đặt ngoài lối đi, mấy con vịt già lạch bạch, mấy chậu ngò g*i, chỉ chờ mưa xuống để bật hết những mùi hương, bao nhiêu là bộn bề ở cái chái sau nhà của hàng xóm đã không còn làm phiền lòng cô, cô quen với việc người trong xóm họ có gì sẽ bày hết ra sân, không chỉ cái sân ở lối đi vào nhà cô, mà cả những cái sân khác gần đó cũng vậy...

Chiều nay về thăm vườn, cô vẫn đi bằng lối nhà bà, cái bếp đã tắt lửa vì mưa, mùi khói vẫn nồng đượm trong con hẻm, bầy vịt co ro trú mưa dưới hiên nhà, chúng lơ đãng nhìn cô. Khi mở cửa cổng vườn nhà, cô chợt nhận ra những điều trước đây cô cho là bất tiện, phiền lòng bỗng như mưa, như gió, như điều gì đó từng có rồi lại không còn nữa,

Rồi cô sẽ lui tới con hẻm này bao nhiêu lần nữa, bếp lửa ấy sẽ còn nhóm lên bao nhiêu lần, cô sẽ còn nhìn được nụ cười của bà trong ánh nắng đó thêm bao lần nữa, Cô không biết, người ta thường không đếm những thứ mình có được, cho đến khi chúng thực sự không còn nữa,... Rồi bạn cũng sẽ như thế thôi.

Lần đầu tìm đến khu vườn, có thể bạn sẽ thấy con hẻm này xa xôi, khói bếp làm bạn cay mắt, đám vịt thật ồn ào… Nhưng tất cả, tất cả sẽ thay đổi khi bạn đi qua con ngõ ấy đủ nhiều vào những sáng nắng lên hay cả những chiều mưa xuống, gắn bó đủ lâu bạn chợt nhận ra mình đã thương tự lúc nào.

Chúng ta không chọn những con hẻm mình sẽ nhớ, không chọn những khu vườn mình sẽ thương, không chọn cả những con người vô tình đi ngang qua cuộc đời mình. Nhưng hình như tình cảm dành cho một nơi chốn cũng giống như tình yêu dành cho một ai đó vậy nó lặng lẽ đến trước khi mình kịp nhận ra….

Address

Can Tho

Telephone

+84916240828

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Babikiu Garden posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Babikiu Garden:

Shortcuts

Share

Category