15/08/2026
Chuyện về bà hàng xóm bên bếp củi
Chúng ta không chọn được người mình yêu, vì như thế thì đơn giản quá." [Trích Changer l'eau des fleurs]
Đoạn đường thật không xa, nhưng mây đen phía cuối chân trời làm cô chùng bước, nghĩ bụng mưa gió vầy qua vườn làm chi, cô đánh vòng hai lần và vẫn quyết định hướng về phía chân mây trĩu nước,
Con ngõ nhỏ đón cô bằng mùi khói bếp của nhà bác hàng xóm, mưa nhẹ nhẹ làm cây lá trong vườn rung rinh như một lời chào. Khu vườn nhà mình nằm trong một xóm lao động nhỏ, nhà nối nhà, hẻm nối hẻm, căn nhà của cô nằm lọt thỏm xung quanh những mặt nhà quay về những hướng khác nhau, có thể nói là cô không có hàng xóm, duy chỉ có một căn nhà dọc theo con hẻm dẫn vào vườn, hàng xóm của cô là một bà già ngoài 60 tuổi, bà kê cái bếp củi dọc theo con hẻm vào nhà, mỗi lần đi ngang, cô thấy bà đánh mắt đi nơi khác, vậy cũng tiện, đỡ khỏi phải chào nhau, cô nghĩ vậy...
Bà hay ngồi nhóm lá bên cái bếp củi đun nước, nấu vài món ăn đơn giản, cái cà ràng được kê tạm bợ trên mấy viên gạch nung, vài cái nồi dính lọ nghẹ đen thui, bà gom củi/gỗ vụn từ trong xóm về, cẩn thận chặt ra từng khúc đều nhau như một trò chơi xếp hình, những ngày nắng bà phơi củi ở sân, cũng là lối cô vào nhà, kế bên cái bếp bà trồng mấy bụi ngò g*i, rau húng, mấy con vịt đẻ ì ạch, ồn ào, mỗi lần đi vào nhà cô thoáng chút phiền lòng vì cảm giác về một sự riêng tư bị xâm phạm bởi những ánh nhìn lãng tránh, hay đơn giản chỉ là sự chia sẻ không gian của một lối đi hàng ngày qua lại,
Có lần cô dừng lại chào bà, bà cũng ngại ngùng cười chào cô, bà cũng không hẳn là già, nhưng răng không còn nữa, nụ cười của bà móm mém và hồn hậu trong nắng chiều, một chút khói nơi bếp củi bay lên làm cho thứ ánh sáng đó bỗng mờ mờ ảo ảo, và nụ cười ấy từ một người đàn bà không răng trong thứ ánh sáng như sương như khói ấy hiện ra quả thật như một khung ảnh trong phim, cô bất giác nhìn vào khuôn mặt đó, từ nụ cười đến ánh mắt hiền lành và dung dị biết bao,
Những lần sau cô đến, cô cố ý không mở cửa nhà mình, cô đi nhờ lối nhà bà, cô chào bà và lại được nhìn nụ cười của buổi chiều hôm ấy. Cũng không biết từ lúc nào, cái bếp hớ hênh đặt ngoài lối đi, mấy con vịt già lạch bạch, mấy chậu ngò g*i, chỉ chờ mưa xuống để bật hết những mùi hương, bao nhiêu là bộn bề ở cái chái sau nhà của hàng xóm đã không còn làm phiền lòng cô, cô quen với việc người trong xóm họ có gì sẽ bày hết ra sân, không chỉ cái sân ở lối đi vào nhà cô, mà cả những cái sân khác gần đó cũng vậy...
Chiều nay về thăm vườn, cô vẫn đi bằng lối nhà bà, cái bếp đã tắt lửa vì mưa, mùi khói vẫn nồng đượm trong con hẻm, bầy vịt co ro trú mưa dưới hiên nhà, chúng lơ đãng nhìn cô. Khi mở cửa cổng vườn nhà, cô chợt nhận ra những điều trước đây cô cho là bất tiện, phiền lòng bỗng như mưa, như gió, như điều gì đó từng có rồi lại không còn nữa,
Rồi cô sẽ lui tới con hẻm này bao nhiêu lần nữa, bếp lửa ấy sẽ còn nhóm lên bao nhiêu lần, cô sẽ còn nhìn được nụ cười của bà trong ánh nắng đó thêm bao lần nữa, Cô không biết, người ta thường không đếm những thứ mình có được, cho đến khi chúng thực sự không còn nữa,... Rồi bạn cũng sẽ như thế thôi.
Lần đầu tìm đến khu vườn, có thể bạn sẽ thấy con hẻm này xa xôi, khói bếp làm bạn cay mắt, đám vịt thật ồn ào… Nhưng tất cả, tất cả sẽ thay đổi khi bạn đi qua con ngõ ấy đủ nhiều vào những sáng nắng lên hay cả những chiều mưa xuống, gắn bó đủ lâu bạn chợt nhận ra mình đã thương tự lúc nào.
Chúng ta không chọn những con hẻm mình sẽ nhớ, không chọn những khu vườn mình sẽ thương, không chọn cả những con người vô tình đi ngang qua cuộc đời mình. Nhưng hình như tình cảm dành cho một nơi chốn cũng giống như tình yêu dành cho một ai đó vậy nó lặng lẽ đến trước khi mình kịp nhận ra….