22/12/2025
“Lại mở tủ lấy kẹo bánh ăn đi con!”
…
Nội tôi đó, một cái tủ tạp hoá bé xíu có: mì gói, dầu ăn, bột giặt, chai nước nắm, xì dầu rồi bột ngọt, cuốn vở,... đặc biệt hơn cả là hộc chứa kẹo, bánh mà lúc nhỏ đứa trẻ như tôi mê mẩn xin Nội hoài.
Càng về sau, Nội càng lớn tuổi, bước chân cũng chậm hơn, trí nhớ không minh mẫn nhưng tủ quán vẫn được Nội để đó chủ yếu là có người ra vào mua đồ, tìm người trò chuyện. Nội vẫn ngồi đó chờ. Sau này Nội càng yếu dần, khách cũng thưa thớt đi và cánh cổng luôn mở đón khách ngày nào cũng tạm khép lại.
Ngày Nội mất, tủ quán của Nội cũng được đưa theo Nội, đó là một phần kỉ niệm của người lúc sống và cả hồi ức của đứa cháu như Tôi về Nội. Bây giờ ngồi đây nghĩ lại về chiếc tủ quán ấy “nhỏ xíu” chứa nhiều bánh kẹo và văng vẳng đâu đây tiếng Nội giục yêu: “lại mở tủ lấy bánh kẹo ăn đi Con”.
🍂 Sài Gòn - một ngày nhớ Nội
————-
📸 - Ảnh Linh Hoài