Hẹn Ước Bên Anh

  • Home
  • Hẹn Ước Bên Anh

Hẹn Ước Bên Anh Cùng follow page để đọc truyện miễn phí ạ!

[Full] Ta trùng sinh vào đúng ngày diễn ra yến tiệc sinh thần của chính mình.Thứ muội vẫn giống hệt kiếp trước, nàng ta...
16/06/2026

[Full] Ta trùng sinh vào đúng ngày diễn ra yến tiệc sinh thần của chính mình.

Thứ muội vẫn giống hệt kiếp trước, nàng ta gạt ta đi vào gác lầu cũ, tự tát mình đến sưng hai má rồi vu oan cho ta ức hiếp nàng.

“Đích tỷ, tỷ cứ chờ thân bại danh liệt đi.”

Nghe tiếng bước chân càng lúc càng rõ ở bên ngoài, ta chợt nhớ đến lời nàng ta nói với ta trước lúc ta c/h/ế/t ở kiếp trước.

“Có trách thì trách bản thân ngươi nhìn người không thấu, còn ngây thơ cho rằng đích và thứ không hề khác biệt.”

“Nếu không khác biệt thì cớ gì ngươi có thể gả cho Dự ca ca, còn ta phải như con chuột chui rúc nơi rãnh ngầm mà lén lút ở bên huynh ấy.”

“Ta nói cho ngươi biết, chưa có một ngày nào mà ta không muốn thay thế ngươi.”

“Chỉ khi tự tay g/i/ế/t ngươi ta mới có thể hả giận!”

Mối hận cũ mới trào dâng trong lòng, ta bèn cầm lấy kéo bên cạnh rạch toạc mặt nàng ta.

“Thứ nữ thì vẫn là thứ nữ, chỉ biết dùng cách vài trò mèo tát tai này.”

“Giờ ta cho ngươi biết, đích nữ ra tay ức hiếp người là thế nào!”

Khi mở mắt ra, ta đang ở trong gác lầu.

Thứ muội thì quỳ trên mặt đất tự tát mình chục cái bạt tai, đến khi hai bên má đỏ ửng mới ngừng lại.

Vừa lúc ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, nàng ta nhướn mày cười đắc ý:

“Đích tỷ ức hiếp thứ muội, tỷ chờ bị thân bại danh liệt đi!”

Nghe câu nói quen thuộc ấy, ta thở ra gấp gáp, không dám tin mình thật sự trùng sinh về ngày sinh thần.

Kiếp trước, cũng vào hôm nay, thứ muội Thịnh Liên Nhi - người xưa nay vẫn luôn gần gũi với ta đã nhân lúc ta trở về thay y phục giữa yến tiệc mà gạt ta vào gác lầu đã xuống cấp.

Nàng ta tự vung tay tát mình và gán cho ta tội danh ức hiếp nàng.

Rồi sắp xếp cho mọi người bắt gặp khiến ta thân bại danh liệt, c/h/ế/t trong thê thảm.

Nay không ngờ trời cao cho ta cơ hội làm lại, ta nhìn thứ muội, trong lòng kích động đến run rẩy, thầm cảm thán ông trời có mắt.

Thịnh Liên Nhi thấy ta run lẩy bẩy thì tưởng ta đang sợ, nàng ta càng cười ngông cuồng hơn.

“Thế nào, đích tỷ, lễ vật sinh thần muội dâng cho tỷ, tỷ có thích không?”

Giây tiếp theo, đối diện gương mặt cười đắc ý của nàng ta, ta liền vớ lấy cây kéo bên cạnh rạch thẳng lên mặt nàng.

“A…”

Khuôn mặt Thịnh Liên Nhi bị kéo quét ngang một đường dài, máu tươi tuôn xối, nàng ta ôm mặt kêu thảm một tiếng, không tin một người xưa nay dịu dàng hiền thục như ta lại có thể ra tay tàn nhẫn như vậy.

“Máu… Máu… Thịnh Mộ Ninh, ngươi… ngươi điên rồi!”

Ta cầm kéo, từng bước ép sát nàng ta.

“Ta đúng là điên rồi.”

“Ngươi chẳng phải muốn vu oan cho ta ức hiếp ngươi, khiến ta thân bại danh liệt ư?”

“Thứ nữ thì vẫn chỉ là thứ nữ, đến cả cách đặt điều ức hiếp người cũng chỉ biết tát tai.”

“Giờ ta cho ngươi rõ, đích nữ ra tay ức hiếp là như thế nào!”

2

Kiếp trước, ta c/h/ế/t vào ngày thành thân của Thịnh Liên Nhi.

Đó vốn là ngày đại hôn của ta, nhưng ta lại bị nàng ta hãm hại đến mức hủy thanh danh.

Vị hôn phu Thẩm Dự của ta tuyên bố giữa chốn đông người:

“Thẩm gia trăm năm nay thanh danh thanh khiết, quyết không cưới một nữ nhân ác độc ức hiếp thứ muội.”

“Song nể tình hai nhà Thẩm – Thịnh giao hảo, hôn ước vẫn được giữ nguyên, chỉ là tân nương đổi thành vị thứ muội bị ức hiếp kia.”

“Thẩm gia có thể chẳng màng đích – thứ, nhưng tuyệt đối không để bôi nhọ môn hộ.”

Lời vừa thốt ra, mọi người đua nhau tán tụng Thẩm gia là danh môn thế gia.

Chỉ có ta kinh hãi không thể nào tin nổi, nhào lên chất vấn Thẩm Dự:

“Thẩm Dự, ta với chàng thanh mai trúc mã hơn mười năm, chàng không tin ta sao?”

Thẩm Dự lạnh lùng hừ một tiếng:

“Chẳng qua là biết người biết mặt chẳng biết lòng, ngươi thường ngày thì ra vẻ đoan trang, sau lưng lại ức hiếp thứ muội, còn bị bắt quả tang.”

“Phẩm hạnh thấp kém như vậy, nếu ở Thẩm gia chúng ta đã sớm cho một dải lụa trắng c/h/ế/t đi cho sạch, nào để đến giờ ra ngoài bẽ mặt.”

Tim ta như bị bóp nghẹt, không ngờ người từng thề không lấy ai ngoài ta lại có thể buông lời như thế.

Trong lúc những kẻ xung quanh chỉ trỏ, toàn thân ta bủn rủn ngất ngay tại chỗ.

Khi tỉnh lại, ta thấy đầu giường bày đã sẵn một dải lụa trắng.

Thịnh Liên Nhi khoác lên mình bộ hỷ bào đỏ rực chính tay ta thêu, ung dung bước vào.

“Đích tỷ tỉnh rồi, tỷ khiến muội đợi thật lâu đó.”

“Giờ lành thành thân cũng qua rồi, nhưng chẳng sao, hôm nay muội cao hứng lắm.”

“Đích tỷ có lẽ còn chưa biết, di nương của muội đã được nâng lên làm chính thất phu nhân, còn muội hôm nay cũng dùng danh nghĩa đích nữ Thịnh gia để xuất giá đấy.”

“Mọi việc này đều nhờ đích tỷ giúp sức cả.”

“Nếu không phải tỷ từ nhỏ lúc nào cũng bảo đích – thứ như nhau, chuyện gì cũng dẫn theo muội, thì muội – nữ nhi một di nương xuất thân nghèo hèn đâu có cơ hội tiếp xúc với Thẩm đại công tử nhà Thẩm gia, sao có thể nảy sinh tình cảm ngầm mang thai, một bước lên trời, trở thành đích nữ gả vào Thẩm phủ.”

Nàn ta vừa nói vừa xoa xoa bụng.

Ta bị lời nói nàng làm cho cứng họng, chỉ cảm thấy ngực như nghẹn, toàn thân run rẩy.

Từ nhỏ ta mất mẫu thân, không huynh không muội, Thịnh Liên Nhi là con của di nương nên ta luôn coi nàng ta như ruột thịt.

Không ngờ nàng ta chẳng những không cảm kích mà còn mưu tính hãm hại, quyết chiếm lấy thân phận của ta.

Thấy ta khổ sở chật vật, Thịnh Liên Nhi bật cười hả hê:

“Đích tỷ không cần phải như vậy.”

“Dự ca ca cũng có chút tình ý với đích tỷ, nhưng Thẩm gia mang dòng dõi thanh lưu, sao có thể cưới cả hai chúng ta.”

“Bọn họ cũng chẳng thể đồng ý chuyện Thẩm công tử từ hôn đích nữ để đi cầu hôn với thứ nữ.”

“Thế nên chỉ còn cách hy sinh tỷ.”

“Có trách thì trách tỷ nhìn người không thấu, còn ngây thơ cho rằng đích – thứ chẳng khác gì nhau.”

“Nếu thật sự không khác, vì sao tỷ có thể gả cho Dự ca ca, còn ta phải như con chuột đen chui rúc với huynh ấy.”

“Ta nói cho tỷ biết, chưa một ngày nào mà ta không muốn thay thế tỷ.”

“Chỉ khi tự tay g/i/ế/t tỷ, ta mới có thể hả giận!”

Dứt lời, nàng ta sai người lấy dải lụa trắng siết cổ ta.

Cảm giác nghẹt thở khủng khiếp vô cùng, ta giãy giụa dữ dội trên mặt đất.

Bộ dạng thảm hại của ta khiến Thịnh Liên Nhi cười khoái trá không ngớt.

Đến khi cười chán, nàng ta mới buông tay ra.

Ta nhắm mắt lại, mang theo nỗi căm hận chất đầy trong lồng ngực.

Khi mở mắt ra, ta đã quay về đúng ngày sinh thần năm ấy.

3

Tiếng phá cửa sau lưng vang dội.

Thẩm Dự dẫn theo một đám người xông đến, còn chưa nhìn rõ tình hình bên trong đã lớn giọng quát:

“Thịnh Mộ Ninh, ngươi đánh thứ muội, thật là…”

Lời còn chưa dứt, hắn liền trông thấy gương mặt nát bươm của thứ muội mà sững sờ tại chỗ.

Đám phu nhân quyền quý sau lưng nhao nhao bàn tán:

“Trời ơi, sao lại ra nông nỗi này.”

“Mặt mũi bị rạch đến thế kia, ra tay chẳng phải quá tàn nhẫn ư?”

Thẩm Dự sực tỉnh khỏi cơn kinh ngạc, giận dữ chỉ thẳng vào ta.

“Quá là nhẫn tâm, dám hạ độc thủ với thứ muội nhà ngươi…”

Đám đông bị lời lẽ của hắn dẫn dắt, nhao nhao chĩa mũi dùi vào ta:

“Bình thường trông nàng ta đối đãi thứ muội tốt trăm bề, hóa ra tất cả đều là giả vờ.”

“Cũng phải, cứ ngỡ là một nữ tử cao nhã, ai ngờ sau lưng lại ức hiếp thứ muội.”

Đối diện ánh mắt khác thường của mọi người, thứ muội lại ra vẻ đắc ý.

Nàng ta cố chịu đau, bò đến bên ta:

“Là lỗi của muội, chính muội chọc giận đích tỷ nên tỷ ấy mới đánh muội.”

“Mọi người đừng nói xấu đích tỷ…”

Ta cười nhạt, vung một bạt tai thật mạnh lên gương mặt vừa sấn lại kia.

“Ngươi biết lỗi là tốt.”

“Ngươi cùng công tử nhà họ Lưu lén lút tư thông, chưa cưới đã hoài thai làm mất hết thể diện của Thịnh gia ta.”

“Nếu hôm nay không dạy cho ngươi một bài học thì kẻ khác còn tưởng Thịnh phủ ta không có gia phong lễ giáo!”

Thẩm Dự sững sờ, hắn rõ ràng kinh ngạc vì ta biết thứ muội có thai.

Kế đến, hắn há hốc mồm hỏi:

“Sao… Sao lại với công tử nhà họ Lưu?”

Ta nhìn thẳng vào mặt hắn, gằn từng chữ một:

“Phải, với Lưu công tử gia.”

“Tất cả thư từ hai người qua lại đều nằm hết trong chiếc hộp đựng trang sức của thứ muội.”

4

“Chuyện này… lẽ nào là thật?”

“Trời ạ, hèn gì công tử nhà họ Lưu mãi không chịu lấy thê tử, hóa ra là có quan hệ thế này với thứ nữ Thịnh gia.”

“Có khi Lưu phu nhân gia đã sớm biết chuyện, chỉ vì nàng kia là thứ nữ nên không chịu nhận.”

__5255________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍

Bây giờ 06:11:25 17/06/2026 10 tim thì tui mới dám thả á, ai hóng thì bấm lẹ đi! ❤️

[Full] Phu quân ta xuất chinh ba năm, khi trở về bên cạnh mang theo một mỹ nhân thanh khiết.Hắn nói, cô nương này đã cứu...
16/06/2026

[Full] Phu quân ta xuất chinh ba năm, khi trở về bên cạnh mang theo một mỹ nhân thanh khiết.

Hắn nói, cô nương này đã cứu mạng mình, hắn muốn đưa nàng ấy vào phủ.

Ta phẩy tay lớn: “Không vấn đề gì, thiếp thứ tứ thập tứ, cầm lấy số của ngươi đi.”

Phu quân ta ngẩn người: “Số 44?”

Ta cười: “Đúng vậy, 43 vị tỷ muội này, đều là ba năm qua chàng không ở đây, ta đã thay chàng nạp vào. Nào các tỷ muội, dẫn muội muội thứ tứ thập tứ đi nghỉ ngơi.”

Phu quân ta, Tiêu Yến, vốn là hậu duệ quý tộc Nam Triều. Năm đó quân đội Đại Chu công phá đô thành Nam Triều, các sĩ tộc Nam Triều đứng đầu là Tiêu thị lần lượt quy hàng. Phụ hoàng vì muốn an ủi lòng dân, ban hôn Tiêu Yến và ta.

Dù sao, ta là trưởng công chúa cao quý nhất của Đại Chu, Lý Uyển Uyển.

Ba năm trước, ta và Tiêu Yến vừa thành hôn, chưa kịp ổn định thì hắn đã được phái đến phương Nam để dẹp loạn.

Ta nhẫn nại chờ đợi hắn ba năm, không ngờ, vừa trở về kinh thành, chưa vào phủ công chúa, hắn đã cho ta một cú đòn phủ đầu.

Đại quân khải hoàn, hắn cưỡi trên một con bạch mã cao lớn của Tây Vực, dẫn đầu đội quân, trong lòng ôm lấy cô nương đó.

Họ từ cửa Huyền Vũ vào thành, đi qua đường Trung Thành, xuyên qua Đông Thị, Tây Thị, oai phong lẫm liệt, gây ra không ít sự chú ý và bàn tán của dân chúng.

Người ta nói, cô nương ấy đẹp như tiên nữ, Tiêu tướng quân lại trẻ trung phong lưu, hai người đúng là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi.

Người ta nói, cô nương ấy vừa dũng cảm vừa thông minh, trong lúc nguy nan đã cứu mạng Tiêu tướng quân, ân cứu mạng phải đền đáp cả suối nguồn.

Người ta còn nói, công chúa không đức hạnh, hay ghen tuông, không xứng làm vợ tướng quân, sớm nên tự nguyện rời khỏi nhà.

Tiểu Song kể lại những lời này với ta, tức đến run cả môi, nàng hậm hực nói: “Đám dân đen không mở mắt này! Họ không nghĩ, nếu không có công chúa ưu ái, thì họ Tiêu làm sao có được vinh quang hôm nay! Nếu không có công chúa, hắn vẫn chỉ là một kẻ áo vải thôi, làm sao có thể làm tướng quân được?”

Ta vỗ nhẹ đầu nàng: “Không sao không sao, chúng ta cứ coi như xem kịch thôi. Không tốn tiền mà được xem một vở kịch hay, ngươi không thích sao?”

Quả nhiên, sáng hôm sau, Tiêu Yến và tiểu tứ thập tứ mới đến đã diễn cho ta một vở kịch hay.

Lúc đó, ta ngồi ở chính sảnh trung tâm, xung quanh là 43 mỹ nhân, mỗi người mỗi vẻ, vừa uống trà vừa trò chuyện. Chỉ thấy Tiêu Yến dẫn theo tiểu tứ thập tứ bước vào.

Cô nương ấy quả thật là một mỹ nhân, bỏ đi bộ y phục trắng ngày hôm qua, mặc vào lụa là gấm vóc thêu thùa, đội đầy trang sức ngọc ngà, lại thoa chút phấn nhẹ, liền như mẫu đơn nở rộ, tươi đẹp vô cùng.

Ngược lại ta, chỉ mặc bộ y phục thường ngày, không đeo trang sức, cũng không trang điểm, thành ra tầm thường.

Tiểu lục bên cạnh là người nhạy bén nhất, lập tức ra ngoài mang một chén trà vào, nhét vào tay tiểu tứ thập tứ: “Nào, tứ thập tứ muội muội, mau dâng trà cho chủ mẫu.”

Tiểu tứ thập tứ cầm chén trà, đáng thương nhìn Tiêu Yến một cái, mắt đã đỏ lên.

Ý gì đây? Ta bắt nạt nàng ta sao? Ta còn chưa nói gì mà.

Ta vốn hiểu lòng người, lập tức nói: “Không muốn dâng trà thì thôi, tướng quân dẫn nàng ra ngoài, ở bên ngoài sắp xếp một căn nhà, coi như làm tiểu thiếp mà dưỡng.”

Tiểu tứ thập tứ nhìn Tiêu Yến, nước mắt rơi lã chã: “Tướng quân, chàng đã hứa với thiếp, một đời một kiếp một đôi người…”

Tiêu Yến cũng thương xót nhìn nàng ta: “Yên Nhi, ta đã thề, nhất định sẽ giữ lời, ta sẽ không phụ nàng.”

Ta nổi cả da gà, tiểu bát bên cạnh không nhịn được: “Tướng quân, chính thê của ngài đang ở đây, lại công khai thề non hẹn biển với cô nương khác, còn ra thể thống gì!”

Tiểu cửu thì độc miệng hơn, nàng chậm rãi nói: “Tỷ không biết sao, những cô nương ở viện Duyệt Hồng mỗi đêm đều thề non hẹn biển với ân khách, nhưng đến sáng hôm sau, vừa kéo chăn ra thì chẳng còn gì nữa.”

Tiểu thập nhị càng thêm dầu vào lửa: “Đúng vậy, muội tứ thập tứ không muốn dâng trà cho chủ mẫu, có lẽ tiếc nuối ân khách khác.”

Tiểu lục giả bộ ngây thơ: “Không ngờ muội tứ thập tứ bề ngoài nhã nhặn đoan trang, lại xuất thân từ nơi bẩn thỉu như vậy.”

Tiểu cửu tiếp lời: “Tỷ không biết sao, nghe nói khi ở miền Nam, muội tứ thập tứ mỗi ngày đều lộ mặt, đi lại trong quân doanh, còn vô liêm sỉ hơn cả nữ tử thanh lâu.”

Nhìn thấy các cô nương càng nói càng quá đáng, mặt tiểu tứ thập tứ lúc đỏ lúc trắng, Tiêu Yến càng phẫn nộ hét lên: “Hỗn xược! Tất cả im miệng cho ta!”

Ta nhẹ nhàng giơ tay, các cô nương quả nhiên đều im lặng.

Ta nói: “Rốt cuộc muốn thế nào, tướng quân nói đi! Muội tứ thập tứ muốn vào phủ, thì dâng chén trà này cho ta. Nếu không muốn, ở bên cạnh tướng quân, làm tiểu thiếp hay nha hoàn, ta đều đồng ý.”

Tiêu Yến lạnh lùng nhìn ta, còn ta giữ vẻ mặt tiểu thư hoàn mỹ: mỉm cười, không động đậy.

Cuối cùng, hắn cũng chịu thua, quay sang tiểu tứ thập tứ: “Yên Nhi, vì ta, nàng ủy khuất một chút nhé.”

Tiểu tứ thập tứ cắn môi, uất ức gật đầu.

Nàng cầm chén trà, bước từng bước nhỏ đến trước mặt ta, miễn cưỡng quỳ xuống: “Tỷ, mời dùng trà.”

Ta nhận lấy chén trà, mỉm cười nhẹ, đổ xuống đất.

Mặt tiểu tứ thập tứ biến sắc, kêu lên đáng thương: “Tỷ…”

Tiêu Yến không nhịn được nữa: “Lý Uyển Uyển! Nàng không được quá đáng!”

Ta vẫn giữ nụ cười hoàn mỹ: “Vừa nãy nói mãi, chén trà này cũng nguội rồi. Phu quân không định để ta uống trà nguội chứ. Tiểu thập bát, đi lấy cho cô tứ thập tứ một chén nóng khác.”

Tiểu thập bát nhanh chân, mang một ấm trà nóng đầy, lại rót cho tiểu tứ thập tứ một chén: “Nào, tứ thập tứ muội muội, chén này cho muội.”

Tiểu tứ thập tứ lại nhìn Tiêu Yến, nước mắt lưng tròng, trang điểm đều lem nhem hết.

Tiêu Yến hổ thẹn quay đi.

Tiểu tứ thập tứ đành cầm chén trà, quỳ xuống đất, dâng trà cho ta: “Tỷ, mời dùng trà.”

Lần này, ta nhận chén trà, uống một ngụm.

“Tứ thập tứ muội muội, từ nay trở đi, muội chính thức vào cửa nhà họ Tiêu.” Ta nói. “Đây là 43 vị tỷ tỷ của muội, giờ ta giới thiệu cho muội nhé: Đây là tiểu Song, đây là tiểu tam, đây là tiểu tứ, đây là tiểu ngũ, đây là tiểu lục…”

Ta giới thiệu một hơi đến tiểu nhị thập bát, thì tiểu tứ thập tứ đã quỳ đến mức sắp ngất.

Tiêu Yến lại không nhịn được: “Được rồi được rồi, lần sau giới thiệu tiếp, Yên Nhi sức khỏe không tốt, để nàng xuống nghỉ trước.”

Ta mỉm cười: “Được thôi, phu quân nói gì thì là thế. Tiểu tứ thập tứ nghỉ ngơi trước đi, sáng mai qua thỉnh an, ta sẽ giới thiệu từ từ.”

Tiêu Yến mặt mày khó coi, ôm tiểu tứ thập tứ, im lặng rời đi.

Nhìn bóng dáng họ rời đi, tiểu Song bên cạnh hậm hực nói: “Không ra thể thống gì!”

“Không sao.” Ta cười nhạt. “Hắn cũng chỉ là cáu kỉnh thôi, hắn thật sự nghĩ có thể thoát khỏi tay ta à.”

__17647________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍

Bây giờ 01:21:55 17/06/2026 10 tim thì tui mới dám thả á, ai hóng thì bấm lẹ đi! ❤️

[Full] Tôi và chồng cùng lúc bị cúm, sợ lây cho con trai nên đành gửi thằng bé sang nhà mẹ đẻ nhờ bà chăm giúp vài hôm.M...
16/06/2026

[Full] Tôi và chồng cùng lúc bị cúm, sợ lây cho con trai nên đành gửi thằng bé sang nhà mẹ đẻ nhờ bà chăm giúp vài hôm.

Một tuần sau, tôi mua mấy món thuốc bổ hết ba vạn tệ mang sang nhà, định đón con về thì mẹ tôi đột nhiên nói:

“Bảy ngày tiền công làm bảo mẫu, tính theo giá thị trường là 2100 tệ, tiền ăn uống của cháu là 900, đưa mẹ tổng cộng 3000 tệ là được rồi.”

Thấy tôi sững người, chưa có ý định lấy tiền ra, bà lại thản nhiên tiếp lời:

“Con là con gái, gái gả ra ngoài là nước đổ đi, là người ngoài rồi! Có nhà nào con gái để bố mẹ trông cháu mà không trả tiền đâu.”

“Đừng lấy em trai con ra so sánh, cháu nội với cháu ngoại không giống nhau!”

“Cũng lạ, đến mức này rồi mà còn bắt mẹ phải mở miệng đòi, chút lễ nghĩa cơ bản cũng không hiểu.”

Tôi cười khẩy, lập tức đưa bà ba nghìn tệ.

Đã như vậy thì bà cũng chỉ là người ngoài mà thôi. Sau này tôi cũng đỡ tốn tiền, đỡ bận tâm.

Mẹ tôi, bà Hoàng Thải Linh, cầm tiền cười tít mắt, còn chưa kịp ấm tay đã vội đưa hết cho vợ em trai.

Cảnh này với tôi đã chẳng còn lạ gì.

Tôi và chồng công việc ổn định, thu nhập tốt. Còn em trai với em dâu thì điều kiện kém, việc làm bấp bênh.

Tôi vì tình cảm ruột thịt, mỗi tháng đều đưa mẹ ba nghìn tệ sinh hoạt phí, mong bà sống sung túc hơn.

Nhưng bà lại mang hết tiền đó bù đắp cho em trai và em dâu.

Tôi không để tâm, luôn nghĩ người trong nhà thì nên giúp nhau.

Không ngờ, chỉ có tôi giúp họ. Còn mỗi chút giúp đỡ từ họ lại phải tính tiền sòng phẳng.

Lòng tôi như bị đóng băng, lạnh ngắt.

Nhưng cũng tốt. Nhìn rõ rồi thì sẽ không còn ngốc nghếch vì hai chữ “tình thân” nữa.

Tôi dắt tay con trai, chuẩn bị rời đi.

Bà Hoàng Thải Linh bỗng gọi giật lại:

“Tiểu Anh, đi luôn đấy à?”

Tôi dừng bước, ngoái đầu nhìn lại, giọng lạnh hơn vài phần:

“Chẳng lẽ còn ở lại?”

Bà vẫn cười cười tự nhiên, nhẹ nhàng đẩy đứa cháu trai về phía tôi:

“Trời sắp chuyển mùa rồi, con làm cô cũng nên mua thêm vài bộ đồ mới cho cháu chứ.”

Bà nói với vẻ mặt hết sức đương nhiên.

Từ trước đến nay, hễ sang mùa là tôi lại mua quần áo mới cho cháu — từ trong ra ngoài, từ đầu đến chân, toàn là hàng hiệu.

Lần này tôi cũng đã đặt mua ở cửa hàng chính hãng trên mạng, nhưng là hàng đặt trước, chưa giao nên tôi chưa kể.

Tôi lặng lẽ mở điện thoại, nhấn hoàn tiền tất cả đơn hàng.

Em dâu tôi, Chu Na, thấy tôi cúi đầu bấm điện thoại thì cười nịnh nọt:

“Thần Thần à, sau này con phải học tập cô con đấy, thi vào đại học tốt mới có công việc tốt.”

“Con xem, tiền lương một tháng của cô con còn nhiều hơn cả năm ba mẹ con cộng lại.”

“Cháu trai cũng bằng nửa đứa con ruột đấy, sau này lớn rồi phải biết thương cô nhé.”

Nói xong, Chu Na vội quay người, vừa chạy vào nhà vừa ngoái đầu lại nói:

“Chị ơi, đợi em một lát, em vào lấy túi rồi cùng chị đi dạo phố nha~”

Cô ta đã quen với việc để tôi trả tiền rồi.

Mỗi lần tôi về nhà mẹ đẻ, dẫn bà Hoàng Thải Linh đi dạo phố, bà ấy đều kéo theo em dâu tôi đi cùng.

Rồi hai người sẽ chọn rất nhiều quần áo, đợi tôi thanh toán.

Trước đây tôi không để tâm, cũng vui lòng bỏ tiền miễn là người nhà vui vẻ.

Nhưng giờ họ đã nói tôi là người ngoài rồi.

Tôi không ngốc đến mức tiêu tiền cho người ngoài nữa.

Hoàng Thải Linh vẫn tươi cười:

“Con gái à, đợi mẹ tí, mẹ đi thay bộ đồ khác.”

“Nghe nói ngoài phố mới mở tiệm vàng, con dắt mẹ ra xem chút.”

Mỗi lần bà nói “xem chút”, cuối cùng đều thành mua thật.

“Hắt xì!”

Con trai tôi, Thẩm Viễn, hắt hơi một cái rõ to, nước mũi trong suốt chảy xuống tận khóe miệng, cả người run rẩy, rụt cổ lại vì lạnh.

Tôi nhìn bộ đồ mỏng manh con đang mặc, tim thắt lại.

Tôi lập tức cởi áo khoác của mình đắp lên người thằng bé, nhìn gương mặt đỏ bừng không chút sức sống của con, tôi đưa tay sờ trán thử nhiệt độ.

Lòng bàn tay vừa chạm vào, đã bị hơi nóng làm bỏng rát.

__19627________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍

Bây giờ 19:22:29 16/06/2026 10 tim thì tui mới dám thả á, ai hóng thì bấm lẹ đi! ❤️

[Full] 1Anh trai đã hận tôi suốt mười năm.Lần cuối cùng, tôi cãi nhau với anh, một mình rời nhà đi xa, chẳng ngờ lại gặp...
16/06/2026

[Full] 1

Anh trai đã hận tôi suốt mười năm.

Lần cuối cùng, tôi cãi nhau với anh, một mình rời nhà đi xa, chẳng ngờ lại gặp phải động đất.

Ngay lúc tôi sắp bị đèn chùm trong khách sạn rơi trúng, anh trai đột ngột xuất hiện, chắn trước mặt tôi.

“Thanh Thanh, mau chạy ra ngoài, đừng quay đầu lại!”

Đèn chùm rơi ầm xuống, đập gãy xương sống anh ấy, nhưng anh lại mỉm cười thanh thản.

“Bố mẹ nhờ anh chăm sóc em, di nguyện của họ, anh đã làm được rồi.”

“Nếu có kiếp sau, mong em đừng xuất hiện trước mặt gia đình anh nữa.”

Tôi bị người ta giữ chặt, trơ mắt nhìn anh trai bị chôn vùi hoàn toàn trong đống đổ nát.

Tối hôm đó, mất đi người thân cuối cùng, tôi không chút do dự nhảy xuống sông.

Khi mở mắt ra, tôi đã quay lại ngày nhận thân.

Tôi nhìn thấy anh trai đứng chờ trước đồn cảnh sát, tôi bước tới, lướt qua anh.

Gọi một chàng trai đứng sau lưng anh: “Anh ơi.”



“Cháu không nhớ gì thật sao?”

Cô cảnh sát cầm bút nhìn tôi, không muốn bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

“Cháu thử nghĩ kỹ xem, ví dụ như họ gì, ở đâu, trong nhà có những ai?”

“Lúc bị bắt đi, cháu cũng khoảng bảy tám tuổi rồi, lẽ ra phải có chút ấn tượng chứ.”

Tôi cụp mắt xuống, chậm rãi lên tiếng.

“Cháu bị đánh suốt ở nơi đó, có lần bị đánh vào đầu, ngất đi. Tỉnh lại thì không nhớ gì nữa.”

Ánh mắt cô cảnh sát lập tức lộ rõ sự thương cảm.

Cô ấy đặt bút xuống: “Không sao, sau này nếu nhớ ra gì, cứ liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào.”

Tôi ra khỏi đồn cảnh sát, đang định đi về nhà nghỉ tạm mà họ sắp xếp thì thấy một bóng người quen thuộc vội vàng bước đến.

Anh trai?

Tôi giật mình.

Kiếp trước rõ ràng là sau khi cảnh sát liên lạc với nhà họ Cố, Cố Chiêu mới miễn cưỡng đến đón tôi.

Sao lần này anh ấy lại đến sớm vậy?

Cố Chiêu vừa nhìn thấy tôi, ánh mắt sáng rỡ, bước nhanh về phía tôi.

Tôi vừa định mở miệng thì anh đã lên tiếng trước.

“Tôi cảnh cáo cô, đừng có nhận bừa thân thích. Nhà họ Cố đã có con gái rồi.”

Tôi bỗng hiểu ra.

Hóa ra Cố Chiêu cũng trọng sinh rồi, chẳng trách…

Anh ấy sợ tôi như kiếp trước lại về nhận thân, nên mới vội vàng đến chặn trước.

Tôi thấy cay đắng trong lòng, ngẩng đầu lên nhưng cố tỏ ra ngơ ngác:

“Anh là ai? Anh nói nhà họ Cố là gì cơ?”

Nghe vậy, vẻ mặt Cố Chiêu liền đầy nghi ngờ.

“Cô lại định giở trò gì?”

Tôi chỉ vào đầu mình, dứt khoát đáp:

“Tôi thực sự không biết anh là ai. Trước đây đầu từng bị thương, nhiều chuyện không nhớ rõ nữa.”

Nghe tôi nói bị thương, trong mắt Cố Chiêu thoáng qua vẻ áy náy, nhưng rất nhanh liền biến mất.

“Dù cô thật sự mất trí hay chỉ giả vờ, tóm lại cô chỉ cần nhớ một điều–nhà họ Cố không phải nơi cô nên đến.”

Dừng lại một chút, anh ta nói tiếp:

“Tuy tôi không quen biết cô, nhưng thấy cô đáng thương, tôi có thể cho cô một khoản tiền, giúp cô tìm một chỗ ở, đủ để cô sống tới khi trưởng thành. Chỉ cần cô đừng đến cảnh sát nói linh tinh, đừng làm phiền đến gia đình tôi.”

Tôi lắc đầu:

“Cảm ơn, nhưng tôi không cần.”

Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của anh ta, tôi nhấc chân lên xe.

Nghĩ đến lúc sắp chết ở kiếp trước, Cố Chiêu vẫn mỉm cười nói cuối cùng cũng có thể đoàn tụ với bố mẹ và em gái rồi.

Tim tôi như bị ai bóp chặt, đau đến mức khó chịu.

Anh ấy có thể liều mạng cứu tôi.

Nhưng trong lòng anh, “em gái” chỉ là người kia…

Đã vậy, nếu gia đình bốn người họ sống rất hạnh phúc khi không có tôi.

Thì kiếp này, cứ để họ tiếp tục hạnh phúc đi.

Về đến nhà nghỉ, tôi nằm trên giường mà mãi không ngủ được.

Nhìn lên bầu trời đêm ngoài cửa sổ, ký ức như thủy triều tràn về.

Kiếp trước, cũng chính năm nay, tôi được cảnh sát cứu ra khỏi núi.

Tôi vừa khóc vừa khai tên bố mẹ và địa chỉ, nghĩ rằng cuối cùng cũng có thể về nhà.

Nhưng lúc được đưa về, tôi lại thấy trong nhà có một cô gái lạ mặt.

Bố mẹ tôi lúng túng giải thích, sau khi tôi bị bắt cóc, họ quá đau lòng nên nhận nuôi cô ấy.

Tên là Cố Dao.

Ánh mắt họ nhìn tôi đầy phức tạp, như thể tôi là người lạ đột ngột xuất hiện.

Ngược lại, đối với cô gái kia thì dịu dàng, thân thiết, cứ như cô ta mới là con gái thật sự của họ.

Rõ ràng… rõ ràng trước kia họ thương tôi nhất mà.

Tôi sụp đổ, hét lên trong tuyệt vọng.

Chỉ tay vào cô gái kia, mắng cô ta là đồ trộm, cướp mất gia đình vốn thuộc về tôi.

Bố mẹ trách mắng tôi, nói tôi quá hỗn.

Tôi khóc đến run người, khản giọng gào lên:

“Nhưng con đã chịu khổ biết bao nhiêu, tại sao cô ta lại được sung sướng?!”

Bố mẹ nhìn tôi im lặng, trong mắt có đau lòng, nhưng cũng có do dự.

Không ngờ, đêm đó cô gái ấy để lại một bức thư, lặng lẽ rời đi.

__3461________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍

Bây giờ 12:47:50 16/06/2026 10 tim thì tui mới dám thả á, ai hóng thì bấm lẹ đi! ❤️

[Full] Ngoài biệt thự nhà họ Tiêu, Tiêu Lâm Chu vì muốn từ hôn mà đã quỳ dưới mưa suốt ba tiếng đồng hồ. Bố mẹ Tiêu từ c...
15/06/2026

[Full] Ngoài biệt thự nhà họ Tiêu, Tiêu Lâm Chu vì muốn từ hôn mà đã quỳ dưới mưa suốt ba tiếng đồng hồ. Bố mẹ Tiêu từ chỗ tức giận ban đầu, đến giờ đã có chút mềm lòng. Cuối cùng, họ đành ngồi xuống cùng chúng tôi thương lượng.

Tôi biết thời cơ đã chín muồi, bèn chậm rãi lên tiếng: "Nhưng bây giờ ai cũng biết hai nhà chúng ta sắp liên hôn, đột ngột hủy bỏ, chẳng phải là để người khác cười vào mặt chúng ta sao?"

Mẹ Tiêu rõ ràng cũng nghĩ đến điều này, vẻ mặt khó xử: "Vậy phải làm sao bây giờ?"

"Nếu Tiêu Lâm Chu không muốn, vậy thì đổi người khác."

"Nhưng lứa chúng ta, chỉ có mình Lâm Chu thôi mà."

"Nhà họ Tiêu chẳng phải vẫn còn một người chưa kết hôn sao?" Tôi giả vờ lơ đãng nói.

Bố Tiêu đột nhiên ngẩng đầu: "Ý con là Tiểu Dữ?"

Tiêu Dữ là con trai út lúc về già của ông cụ Tiêu. Tuy là chú của Tiêu Lâm Chu, nhưng chỉ hơn chúng tôi một tuổi.

Gần đây anh đang tham gia lưu diễn ở nước ngoài, được truyền thông ca ngợi là thiên tài dương cầm trăm năm khó gặp.

Nhưng rất ít phương tiện truyền thông biết rằng, Tiêu Dữ không thể nói chuyện.

Nếu không, với tính cách bảo thủ và độc đoán của ông cụ Tiêu, sao có thể đồng ý cho con trai mình làm nghệ sĩ được chứ.

Nghe thấy cái tên mình mong đợi, tôi cố gắng kìm nén khóe môi đang cong lên: "Nếu chú Tiêu đã nói vậy, cháu đành miễn cưỡng đồng ý thôi ạ, không thể làm mất mặt cả hai nhà được."

Nói rồi, tôi đã lấy điện thoại gọi cho thư ký Trần. Bảo anh ta nhanh chóng tung tin, đối tượng liên hôn của hai nhà là tôi và Tiêu Dữ.

Một loạt thao tác diễn ra nhanh chóng, bố mẹ hai bên ngẩn người, không kịp chen vào câu nào.

Bố mẹ Tiêu còn định nói gì đó, nhưng tôi đã đứng dậy chuẩn bị cáo từ.

Vừa đi vừa đẩy bố mẹ mình mau chóng rời khỏi.

Không cho họ cơ hội lên tiếng.

Ra đến cổng, tôi giơ tay làm dấu "OK" với Tiêu Lâm Chu vẫn đang quỳ trên mặt đất.

Dù sao thì, mấy chiêu trò hiện tại của cậu ta, đều là do tôi dạy cả.

Sau khi biết Tiêu Lâm Chu có người thương, tôi đã đem hết mấy chiêu ăn vạ khóc lóc om sòm học được trước kia truyền lại cho cậu ta.

Thế hệ này của nhà họ Tiêu tạm thời chỉ có mình cậu ta là con cháu, không thể trơ mắt nhìn cậu ta tự tìm đường chết được.

Tiêu Lâm Chu nghe xong mắt sáng rực, vỗ vai tôi nói: "Khương Thính, cậu được đấy, không ngờ cậu nhiều mánh khóe thế."

Tôi ghét bỏ gạt tay cậu ta ra, phủi phủi chỗ bị chạm vào. "Nhớ kỹ, sau này đừng gọi tôi là Khương Thính nữa."

"Vậy gọi cậu là gì?"

"Gọi tôi là thím út."

Lời vừa dứt, Tiêu Lâm Chu đứng hình tại chỗ.

2

Trong quán cà phê, cô bạn thân Lâm Giai nghe tin tôi sắp liên hôn với Tiêu Dữ, suýt nữa thì phun cả ngụm cà phê trong miệng ra ngoài. "Không phải chứ đại tiểu thư, anh ta trốn ra nước ngoài hai năm rồi, cậu vẫn chưa buông được sao?"

Lâm Giai không nói, tôi cũng suýt quên mất, hóa ra Tiêu Dữ đã trốn tôi hai năm rồi.

Ngày đó tôi vừa tốt nghiệp cấp ba, liền lập tức chạy đi tỏ tình với Tiêu Dữ.

Anh, người vốn luôn nghe lời tôi răm rắp, lần đầu tiên đã từ chối.

Từ đó về sau, anh bắt đầu trốn tránh tôi.

Bất cứ bữa tiệc nào có tôi tham gia, anh đều từ chối hết.

Sau này tôi thực sự không nhịn được nữa, vào một ngày năm cuối đại học, tôi nốc một hơi hết chai rượu, chạy đến nhà anh cưỡng hôn.

Lúc đó trong đầu chỉ có một suy nghĩ, đối tượng nụ hôn đầu của Tiêu Dữ phải là tôi.

Rõ ràng lúc đầu, Tiêu Dữ cũng đã chìm đắm.

Ngay khi tôi chuẩn bị tiến tới "lần đầu tiên" tiếp theo, Tiêu Dữ đột nhiên bừng tỉnh. Ném tôi ra ngoài.

Không quá mấy ngày, đã nghe tin anh đi nước ngoài, ngay cả một lời từ biệt cũng không có.

"Bố mẹ cậu biết cậu định gả cho Tiêu Dữ mà không tức giận sao?"

Lời của Lâm Giai kéo tôi về thực tại.

Tôi chỉ vào trán mình: "Sao lại không chứ, cậu nhìn chỗ này xem."

Lâm Giai lập tức lo lắng ghé sát lại, nhìn trái nhìn phải: "Có bị thương đâu."

"Ai nói tớ bị thương, ý tớ là, tối qua chỗ này suýt nữa bị cái gạt tàn thuốc đập trúng đấy."

Lâm Giai trợn trắng mắt, vỗ một cái vào trán tôi. Tôi kêu thảm một tiếng.

Tôi không lừa Lâm Giai, tối qua vừa về đến nhà, cái gạt tàn thuốc của bố Khương đã bay về phía tôi.

Nhưng không trúng, chắc là ông cố tình ném chệch đi.

Trong lòng họ, có lẽ vẫn luôn không thể chấp nhận Tiêu Dữ.

Cho rằng một người không thể nói chuyện, căn bản không có cách nào bảo vệ tôi tử tế được.

Nhưng, tôi sớm đã không còn là người cần người khác bảo vệ nữa rồi. Hôn nhân của tôi, tôi phải tự mình quyết định.

"Ting" một tiếng, chuông báo điện thoại vang lên.

Trên màn hình hiện lên cái tên WeChat đã lâu không thấy, là Tiêu Dữ.

3

Tôi nhướn mày, người đàn ông này cuối cùng cũng chịu bỏ tôi ra khỏi danh sách chặn rồi sao?

Trước đây, Tiêu Dữ không nói tiếng nào đã đi nước ngoài.

Tôi tức không chịu được, liền cùng Lâm Giai đến club gọi hơn chục nam người mẫu.

Bắt bọn họ cởi hết áo ra. Rồi quay video gửi cho Tiêu Dữ xem.

Nói với anh: [Việc anh không muốn làm, khối đàn ông tình nguyện làm đấy.]

Cả đêm đó, Tiêu Dữ không trả lời tôi.

Ngày hôm sau tôi không nhịn được nhắn tin cho anh, mới phát hiện mình bị anh chặn rồi.

Tức đến nỗi tôi dùng WeChat của Lâm Giai nhắn cho anh:

[Có giỏi thì cả đời đừng tìm tôi.]

[Tôi mà chủ động tìm anh nữa, tôi là con chó.]

Kết cục sau khi gửi tin nhắn là Lâm Giai cũng bị chặn luôn.

Vì lời hứa đó, tôi đã cố nhịn suốt hai năm trời.

May mà, lần này là anh chủ động tìm tôi, tôi không cần biến thành chó nữa rồi.

Tiêu Dữ chỉ gửi ba chữ: [Em ổn không?]

Tôi đoán chắc anh chỉ biết chuyện tôi bị từ hôn.

Chưa biết tôi đã đổi đối tượng liên hôn thành anh.

Nếu không thì đã chẳng bình tĩnh như vậy.

Còn giả vờ lạnh lùng cao ngạo với tôi à?

Tôi trực tiếp giả vờ bấm nhầm, để Lâm Giai nói một câu: "Thính Thính, cậu đừng khóc nữa." Rồi gửi đoạn ghi âm đó qua.

Không bao lâu sau, tin nhắn của Tiêu Dữ tới tấp dội đến.

[Em khóc à?]

[Khương Thính, em đừng khóc mà. Em rất tốt, người khác không thích em, không phải lỗi của em, em thật sự rất tốt.]

[Vẫn đang khóc sao? Trả lời anh một câu được không?]

Quả nhiên, chỉ cần tôi khóc, Tiêu Dữ liền hết cách.

__5028________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍

Bây giờ 06:01:36 16/06/2026 10 tim thì tui mới dám thả á, ai hóng thì bấm lẹ đi! ❤️

[Full] Tôi vừa thành công chốt được khách hàng khó nhằn nhất công ty.Ông chồng tổng tài mừng rỡ hứa sẽ đề bạt tôi lên là...
15/06/2026

[Full] Tôi vừa thành công chốt được khách hàng khó nhằn nhất công ty.

Ông chồng tổng tài mừng rỡ hứa sẽ đề bạt tôi lên làm quản lý dự án.

Tối hôm đó, anh ta long trọng tuyên bố trong phòng ngủ:

“Chúc mừng em chính thức trở thành quản lý điều hành của ‘dự án tình yêu mười năm’ của chúng ta. Đây là một dự án lớn đấy, nếu em làm tốt, anh sẽ thưởng cho em một đứa con.”

“Cơ chế thăng chức của công ty rất nghiêm ngặt, đợi lần sau em ký được hợp đồng lớn nữa, anh nhất định sẽ cho em làm quản lý!”

Vậy mà ngay sáng hôm sau, anh ta lại vội vã đề bạt cô em học trung cấp vừa mới qua thử việc lên thẳng chức giám đốc.

Cả công ty xôn xao.

Cô nàng còn đăng lên vòng bạn bè khoe khoang: “Ra đời rồi thì bằng cấp chẳng là gì, quan trọng là tìm được bạn trai ngon.”

Thì ra không phải do cơ chế thăng chức nghiêm ngặt, mà là anh ta thấy tôi không xứng đáng.

Tôi không làm ầm lên, chỉ lặng lẽ nộp đơn xin nghỉ việc.

Chồng tôi cuống cuồng gọi điện:

“Vợ ơi đừng giận, anh đề bạt cô ấy chỉ để khích lệ người mới cố gắng thôi.”

“Em rút đơn nghỉ việc đi, ổn định lại tinh thần cả team, năm nay chúng ta có thể sinh con rồi.”

Tôi bình tĩnh trả lời:

“Không cần đâu, mình ly hôn đi, con anh thích sinh với ai thì sinh.”

Vừa dứt lời, đầu dây bên kia rơi vào im lặng kéo dài.

Khi tôi chuẩn bị gác máy thì trong ống nghe chợt vang lên giọng đe dọa đè nén của Trầm Vân:

“Anh đã giải thích rồi, anh làm vậy là để khích lệ những nhân viên có tiềm năng nhưng học vấn không cao, tất cả đều vì sự phát triển của công ty.”

“Em không nghĩ cho công ty thì thôi, còn vì chuyện nhỏ như thế mà đòi ly hôn?”

“Thông báo đã phát ra rồi, không thể thu hồi. Còn đơn xin nghỉ việc của em, anh cũng không chấp nhận.”

“Đừng tưởng nhóm em quan trọng lắm. Nếu dám thất lễ với giám đốc mới, anh đuổi cả nhóm cũng không có gì sai!”

Nói xong, anh ta tức giận dập máy.

Tôi nhìn chằm chằm chiếc điện thoại bên tai, nghe tiếng “tút—” lạnh lẽo vang lên, chậm rãi buông máy xuống, thở dài một hơi.

Trầm Vân vẫn luôn như vậy.

Mỗi lần cãi nhau, anh ta đều dùng cơn giận lớn hơn để đè ép tôi, bắt tôi cúi đầu nhận sai.

Nhưng một mối quan hệ rạn nứt chẳng khác gì chiếc bình sứ nứt vỡ, không thể lành lại chỉ vì bị bỏ qua, trái lại, vết nứt chỉ ngày càng loang rộng cho đến khi hoàn toàn tan tành.

Tám năm tình cảm, lần này, tôi thực sự mệt mỏi đến mức không thể cố gắng thêm nữa.

Tôi thuê luật sư soạn sẵn đơn ly hôn, theo luật, tôi có thể được chia ít nhất một nửa tài sản.

Đủ để tôi sống phần đời còn lại một cách yên ổn.

Trong nhóm nội bộ công ty, tiếng chỉ trích giám đốc mới càng lúc càng dữ dội.

Các thành viên trong nhóm tôi lần lượt lên tiếng bênh vực tôi:

“Điên rồi à? Một đứa học trung cấp mười tám tuổi mà lên giám đốc? Chị Bạch Yến nhà mình xét về học vấn, thâm niên hay năng lực thì chỗ nào thua kém?”

“Hôm trước còn từ chối một cử nhân 211 vì bằng cấp không đủ, giờ Tổng giám đốc Trầm chơi nước cờ này đúng là… cạn lời.”

“Cho hỏi là chỉ cần trẻ, đẹp là được thăng chức, tăng lương à?”

Tin nhắn liên tục nhảy lên, thậm chí có người còn tag thẳng hai người họ.

Bảo sao Trầm Vân muốn tôi trấn an cả nhóm, thì ra là “em gái anh thích” bị chửi te tua rồi.

Triệu Mộng từ lúc mới vào công ty đã khiến nhiều nhân viên bất mãn.

Tuyển dụng của Tập đoàn Trầm thị luôn khắt khe, sinh viên trường trọng điểm còn khó vào.

Đợt tuyển dụng tháng trước, chỉ có hai người trúng tuyển, một là thạc sĩ Thanh Hoa, còn lại là Triệu Mộng.

Thậm chí đãi ngộ của người tốt nghiệp Thanh Hoa còn không bằng cô ta.

Tôi từng hỏi Trầm Vân vì sao nỡ bỏ qua nhân tài, kết quả bị anh ta phản bác ngược lại:

“Anh muốn phá vỡ định kiến rằng Trầm thị chỉ tuyển người học cao, mở cơ hội cho những người có tài nhưng không vào được đại học.”

“Bạch Yến, đừng tưởng học vấn cao là được quyền kỳ thị người khác!”

Tôi bị anh ta mắng đến á khẩu, đành kéo thạc sĩ Thanh Hoa về nhóm mình, lén tăng thêm lương thưởng.

Vậy mà chẳng lâu sau, một cử nhân bình thường tới phỏng vấn, có cả loạt giải thưởng cấp quốc gia, vẫn bị Trầm Vân nhục mạ ngay trước mặt:

“Cậu nghĩ Trầm thị là xưởng nhỏ ven đường chắc? Cử nhân mà cũng dám tới xin việc? Ai cho cậu lá gan này?”

Hóa ra những lời lẽ cao thượng trước đó chỉ là cái cớ để mở đường cho Triệu Mộng.

Trong nhóm nhỏ của dự án, mọi người rối rít bàn nhau nghỉ việc theo tôi.

Tôi đang định khuyên can thì một thông báo mới bật lên trong nhóm toàn công ty:

“Trong giờ làm việc mà bàn chuyện ngoài lề trong group sẽ bị cắt toàn bộ thưởng chuyên cần tháng này.”

“Ai có bất mãn với giám đốc Triệu thì đến gặp tôi nói riêng, còn ai để tôi thấy tiếp tục nói xấu giám đốc trong group thì trừ thẳng nửa tháng lương!”

Đọc đến đây, tôi bật cười thành tiếng.

Trầm Vân bây giờ không thèm diễn nữa, thiên vị Triệu Mộng đến mức trắng trợn.

Ngay sau đó, tin nhắn của Triệu Mộng cũng xuất hiện:

“Tôi thấy mấy người chửi tôi đều là người bên nhóm Bạch Yến, nhóm đó giảm toàn bộ lương 20%,Tổng giám đốc Trầm, anh thấy sao?”

Trầm Vân trả lời ngay: “Không ý kiến, làm theo lời em.”

__2240________________________________
Xem full ở commnet nhé mn 😍

Bây giờ 01:09:41 16/06/2026 10 tim thì tui mới dám thả á, ai hóng thì bấm lẹ đi! ❤️

Address


Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hẹn Ước Bên Anh posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hẹn Ước Bên Anh:

  • Want your business to be the top-listed Contractor?

Share